Thu và nhớ

hoachio.com

Hà Nội vào thu rồi đó anh
Nắng hanh vàng gió se se lạnh
Con phố nhỏ bất chợt im ắng
Neo trong lòng nỗi nhớ mong manh

Ở nơi này vẫn vắng bóng anh
Ngày bỗng dài và đêm như vô tận
Em một mình đón bình minh mỗi sáng
Rồi lặng thầm đứng ngắm hoàng hôn

Anh ở đó có nhớ những con đường
Mình dạo bước dưới trời mưa nắng
Phố đông người dường như tĩnh lặng
Chỉ chúng mình thong thả sánh đôi

Có khi nào đi giữa dòng đời
Anh nhớ tới khoảng trời thu Hà Nội
Nhớ phút giây từng làm mình bối rối
Nhớ hay quên theo gió phía chân trời.

This entry was posted in Thơ and tagged .

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *