Những cây cầu ở quận Madison – câu chuyện cảm động nhất về tình yêu đích thực

Tôi luôn tin rằng, mọi cuộc gặp gỡ đều có nguyên do và là sự an bài của số phận, dù tốt hay xấu, dù được mong chờ hay không. Tình yêu đích thực cũng sẽ đến một cách rất bất ngờ từ những cuộc gặp gỡ tình cờ mà số phận sắp xếp. Khi tôi đọc Những cây cầu ở quận Madison, chứng kiến chuyện tình của Fancesca và Robert qua những trang sách, tôi càng thêm tin điều đó.

HoaChio - The Bridges of Madison CountyFrancesca là mẫu người phụ nữ của gia đình: hết lòng chăm sóc chồng con và từ bỏ những ước mơ của mình vì cuộc sống gia đình. Nhưng cuộc đời cô đã hoàn toàn thay đổi khi Robert Kincaid xuất hiện. Anh là một nhiếp ảnh gia tự do, thường xuyên rong ruổi trên những chặng đường dài để chụp ảnh. Francesca gặp anh lần đầu tiên khi anh dừng xe hỏi cô đường tới cây cầu có mái che Roseman. Giây phút đó đã đánh dấu sự thay đổi trong tâm hồn Francesca, cũng đảo lộn mọi thứ vốn không thể tĩnh lặng hơn nữa trong cuộc sống của cô.

Tình cảm của Francesca biến hóa nhanh không ngờ , khiến cô dám làm những điều mà chính cô cũng không nghĩ tới. Cô mời anh vào nhà uống nước, rồi nuối tiếc khi để anh rời đi, lại vội vàng chạy ra cây cầu đính mảnh giấy hẹn anh, chuẩn bị thật kỹ càng để đón anh quay lại, hồi hộp nhìn theo anh, mua váy mới để gặp anh… Cô, một phụ nữ đã bước vào tuổi trung niên phút chốc bỗng thành cô gái mới yêu với đầy đủ cung bậc cảm xúc. Thú vị vô cùng!!!
Không chỉ cô say đắm anh mà anh cũng bị cô hấp dẫn. Họ cuốn vào nhau, gắn bó với nhau như thế đã yêu nhau từ rất lâu, dù chỉ có được bốn ngày bên nhau. Dường như họ sinh ra là để dành cho nhau. Đấy thực sự là hạnh phúc nhất lớn nhất của đời người:  yêu và được yêu bởi đúng người mình yêu.

Tiếc rằng cuộc gặp gỡ định mệnh đó lại không đúng thời điểm. Francesca đã không thể từ bỏ trách nhiệm của mình để đi theo tiếng gọi của con tim. Còn Robert, nhạy cảm và thấu hiểu tâm tư của cô, cũng chẳng ra sức nài ép cô đi theo mình.  Cô khao khát Robert, khao khát tình yêu của anh, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác. Cô lặng lẽ dõi theo anh, lặng lẽ gói ghém kỷ niệm về anh, lặng lẽ ghi nhớ tất cả những gì thuộc về anh. Không thể tưởng tượng được Francesca đã sống những năm tháng còn lại trong cuộc đời mình với sự kìm nén mong muốn gặp lại Robert như thế nào. Cho đến khi kết thúc cuộc đời, Francesca mới được về bên anh, như nguyện vọng cô đã viết cho các con: “Mẹ đã hiến cả cuộc sống cho gia đình ta nên mẹ tặng cho Robert Kincaid những gì còn lại của mẹ”. Francesa hòa vào lòng đất theo đúng cách Robert đã trải qua, đúng nơi anh đã nằm lại. Họ về bên nhau sau bao nhiêu chờ đợi theo cách riêng của hai người, bên cây cầu định mệnh đã kết nối họ…

TÌnh yêu của họ tuy bị chia cách về không gian nhưng chưa lúc nào ngừng tắt. Chính sự lựa chọn đầy trách nhiệm của Francesca cho gia đình đã làm tình yêu ấy thêm đẹp, thêm mạnh mẽ và trở nên bất diệt.

Tôi vẫn nhớ cảnh chia tay của Robert và Francesca. Hình ảnh Francesca khuỵu xuống gục đầu trong tay và Robert rời đi đầy khó khăn trong nước mắt làm tôi thấy nhức nhối. Rồi di thư của Robert, bản thảo Chiều Z của anh, bức thư tâm sự cuối cùng của Francesca với hai con… tất cả đều khiến người đọc không thể nào thôi thổn thức.

Câu chuyện tình yêu cảm động của Robert và Francesca dã được đạo diễn Clint Eastwood dựng thành phim và phiên bản điện ảnh cũng thành công vang dội, lấy đi nước mắt của không biết bao nhiêu người. Nhưng ở một khía cạnh nào đó, tôi vẫn thích đọc truyện hơn. Tôi có thể tưởng tượng ra các tình huống truyện theo cách riêng của tôi và hơn hết, tôi thấy truyện miêu tả cảm xúc của các nhân vật rõ nét, đa chiều hơn trong phim.

Để kết lại, xin được trích dẫn câu nói của Robert Kincaid mà tôi rất tâm đắc:

Trong cái vũ trụ đầy nhập nhằng, thứ chắc chắn trong tay như thế này chỉ đến một lần duy nhất và không bao giờ có nữa, dù em có sống bao nhiêu cuộc đời.

Trailer phim Những Cây Cầu Ở Quận Madison:

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *